Sau màn mở rộng cơ chế điều hành kinh tế thế giới từ G-8 sang G-20, nhiều người nhận thấy hiệu quả của nhóm quốc gia ô hợp này sẽ rất hạn chế. Họ nghĩ cần tập trung vào những thành phần trụ cột, quan trọng nhất. Đó là Trung Quốc và Hoa Kỳ (1).
Thật vậy, trên phương diện tài chính, chúng ta có : một bên là anh chủ nợ « vĩ đại », nắm trọn một phần lớn tài sản của thế giới, bên kia là anh « ăn mày quốc tế » cũng vĩ đại không kém. Kinh tế toàn cầu tùy thuộc vào cặp « uyên ương » này. Dù nợ cách mấy, Hoa Kỳ cũng không thể ngừng tiêu thụ, và … mắc nợ ! Bên kia Thái Bình Dương, người chủ nợ Trung Hoa không thể ngừng bơm tiền cho Mỹ Quốc, để thị trường Mỹ có thể tiếp tục làm chạy guồng máy sản xuất và xuất cảng trên toàn thế giới, đặc biệt là ở … Trung Hoa !
Trên phương diện môi sinh, Hoa Kỳ và Trung Quốc cũng là hai nước gây nhiều ô nhiễm nhất, tiêu xài nguyên liệu nhiều nhất, khiến cho bất cứ một kế hoạch bảo vệ môi sinh, tiết kiệm tài nguyên thiên nhiên nào cũng phải được thực thi bởi hai nước này, nếu không thì sẽ hoàn toàn vô dụng.
Trên phương diện quân sự, duy trì an ninh trật tự trên quả địa cầu, thì sao ? Đơn giản : Hoa Kỳ là anh cảnh sát quốc tế, nhưng Trung Quốc là người trả lương. Không còn sự nâng đỡ tài chính của Trung Quốc, thì sự thiếu hụt phương tiện sẽ khiến Hoa Kỳ thu về ranh giới phòng thủ tối thiểu của mình (2). Những xáo trộn không thể tránh được sẽ tổn hại đến một số nguồn khai thác và chuyên chở nguyên liệu cũng như năng lượng và làm suy sụp mãi lực của nhiều khách hàng của Trung Quốc. Vì vậy, góp phần tài trợ cho thế lực quân sự của Hoa Kỳ cũng là một điều cần thiết đối với Trung Hoa.
Cho đến bao giờ ? Nói cách khác : bao giờ Trung Quốc mới nắm được vai trò lãnh đạo thế giới ? Câu trả lời nằm ở khả năng quân sự của Trung Hoa.
Trung Quốc Nhân Dân Giải Phóng Quân quy tụ 2 triệu 250 ngàn người, chưa kể 800 ngàn quân trừ bị, với ngân quỹ hàng năm trên 82 tỷ MK. Thật ra, các con số này không quan trọng. Tư thế của một siêu cường được quy định bởi Hải Quân, Lực Lượng Đặc Biệt, tên lửa, và vũ khí hạt nhân.
Hải quân Trung Quốc đứng hàng thứ ba trên thế giới về trọng tải, nhưng chỉ có một hàng không mẫu hạm, chiếc Varyag, mua của Ukraine vào cuối thập niên 90, nói là để làm sòng bạc ! Có thể nó sẽ chỉ dùng cho việc huấn luyện, trong khi chờ đợi hai hàng không mẫu hạm khác đang được đóng cho năm 2015 (hai chiếc khác cho 2020 ?). Trước thời điểm ấy, Trung Quốc còn phải trang bị một không đoàn hải chiến, nhiều hy vọng sẽ gồm các phi cơ Mig 29 hay Sukkhoi 27, và có thể oanh tạc cơ tầm xa Tu-2M “Backfire”, tùy “hảo tâm” của Liên Bang Nga !

Hàng Không Mẫu Hạm Varyag
Trung Quốc có hai Liên Đoàn Lực Lượng Đặc Biệt (mã số đệ lục và đệ ngũ), 12 đơn vị biệt kích độc lập khác, cộng với ba sư đoàn nhảy dù (12 ngàn quân), một lữ đoàn biệt kích thủy lục, các đơn vị mìn bẫy, biệt kích người nhái v.v… Tình báo Trung Quốc (đơn vị 8139) gồm hơn 10 ngàn nhân viên, có khả năng hoạt động ngoài nước. Các lực lượng này, có thể được yểm trợ bởi một lực lượng thiết giáp hùng hậu (12 ngàn chiến xa và xe bọc sắt), sẽ không can thiệp được ở những nơi xa trên thế giới, vì thiếu một hạm đội mạnh mẽ chung quanh một hay nhiều hàng không mẫu hạm.
Lực lượng tên lửa của Trung Quốc (thuộc đệ nhị pháo binh bộ đội) bao gồm 200 đến 600 đầu đạn hạch nhân, với sức nổ rất lớn để bù cho sự thiếu chính xác của các tên lửa. Trung Quốc còn có một tàu ngầm nguyên tử (loại 092, mã số 406), với đầu đạn hạch nhân tầm xa 3500 km. Gần đây, một tàu ngầm nguyên tử khác với tầm bắn 8000 km, đã bị phát hiện (loại 094, đến từ delta II của Nga). Có thể bốn chiếc khác đang được kiến tạo. Ngoài ra, khoảng 130 tên lửa được đặt trên đất liền, trong đó có 18 Đông Phong 5 bắn tới Hoa Kỳ và “chỉ” có 12 Đông Phong 4 được dành cho … Âu Châu (tử tế) ! Các tên lửa này ít hy vọng hiệu quả …

Tàu ngầm nguyên tử 094 (chữ mờ trên hình : “bình khả phu bất đắc sử dụng” !)
(xem thêm vài hình ảnh đặc biệt khác ở cuối bài)
Tóm lại, chúng ta thấy là quyền lợi của Trung Quốc không nằm trong việc tranh dành tư thế lãnh đạo thế giới, với những trách nhiệm mà Trung Quốc không thể đảm đương nổi, và cũng không muốn đảm đương, vì chúng đi ngược lại đường lối ngoại giao đa phương của chính quyền Bắc Kinh. Để tiếp tục phát triển, Trung Quốc hoàn toàn có lợi hơn khi dựa vào một thế giới ổn định bởi xương máu của chiến sĩ Hoa Kỳ, với một phần phương tiện do chính mình tài trợ, để len lỏi khai thác những nguồn năng lượng và nguyên liệu, cũng như mở rộng thị trường xuất cảng …
Nhìn tốc độ bạc tóc của “bác” Obama, người ta hình dung được cơn ác mộng của việc lãnh đạo thế giới !
(1) Thật ra ý kiến một G-2 Mỹ - Hoa đã được Zbigniew Brzezinski đưa ra từ năm 2006
(2) Chủ thuyết Nixon 1969
Thêm vài hình ảnh tàu ngầm nguyên tử 094 :

Căn cứ, bến đậu :



Sơ đồ :

