Joseph và Wilhelm Grimm có kể truyện một nàng công chúa, sống trong sự cưng chiều của cha mẹ. Dường như nàng không muốn lớn lên, không muốn thoát khỏi đời sống trẻ thơ. Bạn đời của nàng là một quả bóng vàng, được nàng đem đi khắp nơi, và không ngừng chơi đùa với nó. Khổ nỗi một ngày kia quả bóng rơi xuống giếng. Thế là tuổi thơ của nàng công chúa không còn điểm tựa. Nàng kinh hoàng tìm mọi phương cách để có lại được tuổi thơ ấy, qua quả bóng đã đánh rơi. Nhưng ... làm sao ? Một con cóc đề nghị giúp nàng, với điều kiện nàng phải ăn cùng mâm, ngủ cùng giường, và phải ... hôn nó. Bạn đọc của tôi từ bài Bạch Tuyết và Bảy Chú Lùn, cho đến Cô Gái Lọ Lem, Công Chúa Da Lừa v.v... chắc chắn đã lập tức thấy rõ ẩn ý của câu chuyện này ?
Tình dục nhất định là một cái gì kinh tởm, đối với một cô gái mới lớn. Như hôn con cóc. Nhưng nếu có tình yêu bên trong ấy, thì tại sao không ? Tình dục cũng có thể là một cái gì nhơ nhớp, bẩn thỉu, đối với mọi phụ nữ, nếu không có tình yêu. Nhưng, làm sao biết được bên trong con cóc có một hoàng tử đẹp « giai », con nhà giàu, học giỏi ? Làm sao biết được sẽ gặp Tình Yêu qua việc hôn con cóc ? Tình yêu quả là một sự đánh cuộc kinh khủng ! Yêu là phiêu lưu, là mạo hiểm. Phải có một sự liều lĩnh lớn để kinh qua cái chuyện hôn chàng cóc.
Thế nhưng tại sao chỉ có nữ giới mới phải đánh cuộc như thế ? Vì trong liên hệ nam nữ, nam nhân với nữ nhi thường có những ý nghĩ trái ngược. Các đấng mày râu có khuynh hướng đòi hỏi liên hệ xác thịt trước khi yêu, nên quý bà quý cô như bị dồn vào tư thế phải chấp nhận loại liên hệ ấy để được yêu. Phiêu lưu nằm ở chỗ không có gì chắc chắn sẽ được yêu sau đó.
Thật ra trong các truyện Bạch Tuyết và nàng Công Chúa Ngủ Trong Rừng, Hoàng Tử cũng phải hôn một thân thể bất động. Như một xác chết. Vấn đề là giữa hôn một xác chết và hôn một con cóc, việc nào dễ hơn ? Bạn nghĩ sao ?